trang thơ Trần Bửu Hạnh

Wednesday, December 20, 2006

Bão Tuyết

Ba~o Tuye^'t

Ba~o Tuye^'t kha('p Denver
Gio’ tho^?i bay mi.t mo+`
To^i ngo^`i be^n song cu+?a
Bo^`i ho^`i nghi~ vu vo+ !

Tuye^'t phu? tra('ng ca^y tho^ng
Be^n tu+o+.ng Chu'a ha`i d-o^`ng
D-ang na(`m trong ma'ng co?
Ca'i la.nh cu?a mu`a D-o^ng !

Mu`a Gia'ng Sinh xa xu+'
Tha('m thoa't ba mu+o+i na(m
Que^ nha` d-e^m D-o^ng la.nh
Di`u em d-i a^'m lo`ng !

Co^ d-o+n no+i xu+' la.
La.nh le~o cu?a mu`a D-o^ng
Tuye^'t tra('ng bay la? ta?
Ti`nh co' cu~ng nhu+ kho^ng !

Ca^`u xin o+n Thie^n Chu'a
Chu'a Ngo^i Hai ha`i d-o^`ng
Gia'ng Sinh na`y gia' la.nh
Nhu+ng d-u+o+.c a^'m trong Ta^m !

Tra^`n Bu+?u Ha.nh
Nga`y 20 tha'ng 12 na(m 2006



Bão Tuyết

Bão Tuyết khắp Denver
Gio’ thổi bay mịt mờ
Tôi ngồi bên song cửa
Bồi hồi nghĩ vu vơ !

Tuyết phủ trắng cây thông
Bên tượng Chúa hài đồng
Đang nằm trong máng cỏ
Cái lạnh của mùa Đông !

Mùa Giáng Sinh xa xứ
Thắm thoát ba mươi năm
Quê nhà đêm Đông lạnh
Dìu em đi ấm lòng !

Cô đơn nơi xứ lạ
Lạnh lẽo của mùa Đông
Tuyết trắng bay lả tả
Tình có cũng như không !

Cầu xin ơn Thiên Chúa
Chúa Ngôi Hai hài đồng
Giáng Sinh này giá lạnh
Nhưng được ấm trong Tâm !

Trần Bửu Hạnh
Ngày 20 tháng 12 năm 2006